“Lại một mùa Giáng Sinh trở về với Nhân Loại. Cầu xin Ngài ban ơn phước tràn đầy đến Thế Nhân để cùng nhau Hiệp Nhất Yêu Thương hầu mang đến An Bình qua cơn đại dịch.”

Từng ánh đèn nơi phố thị, những cơn gió lành lạnh đưa tôi trở lại mùa Giáng Sinh nơi góc giáo đường xứ Búng.

“Mùa Giáng Sinh năm đó, tôi lang thang bụi đời nơi xứ Búng, nơi mà các người bạn từ những phương xa đến trọ học trường NLSBD. Chúng tôi năm ba đứa xa nhà, không biết làm chuyện gì bèn thả bộ xuống cầu Bà Hai đường vào nhà thờ xứ Búng. Từng cơn gió se se lành lạnh thổi từ bờ sông, chúng tôi hướng về những ánh đèn treo trên tháp ngôi giáo đường. Từng dòng người đi lễ, thỉnh thoảng chúng tôi gặp những tà áo dài của các cô nữ sinh cùng trường đang đi lễ.

- Ê! Mầy thấy cô bé đó không?

- Quen quen hay sao đó.

Thế là tôi men theo dòng người hướng về cô bé đó. Kẻ đi trước, người đi sau đến khung cửa giáo đường. Thấy cô bé chấm nước thánh trong vỏ sò làm dấu, tôi cũng bắt chước làm như mình là kẻ có đạo (thực sự tôi chỉ là dân ngoại đạo). Quỳ phía sau lưng cô bé, một làn hương thoang thoảng, mùi hương của loài hoa Trinh Nữ. Nghe giọng cô bé thì thầm khấn nguyện, tôi cũng bắt chước để hai tay lên thành ghế phía sau: Lạy Chúa con là người ngoại đạo, xin ơn trên ban phước cho con được gặp người bạn ngồi phía trước mọi sự bình an. Amen…

Nghe giọng thì thầm phía sau, chắc có lẽ cô bé hơi bất ngờ và lúng túng. Đến phần rước lễ (tôi chưa một lần đi nhà thờ) tôi cũng bạo gan đi theo phía sau cô bé. Trước mặt Cha, thấy cô bé cầu nguyện và nhận bánh thánh, tôi hơi lúng túng, phản xạ tự nhiên tôi khép hai bàn tay vào trước ngực chào Cha, nhìn thấy Cha mỉm cười tôi thở phào nhẹ nhỏm.

Kết thúc phần rước lễ, tôi lẽn ra phía sau để trở lại sân nhà thờ chưa kịp hỏi tên và nhìn kỹ mặt của cô bé. Gặp lại mấy người bạn tôi

- Ê, hồi nãy mầy lặn mất tiêu vậy?

- Tao thấy nó đi vào nhà thờ theo sau cô bé nào đó.

- Bộ mầy có đạo hả!?

Nghe mấy người bạn chất vấn, tôi cũng ừ đại cho qua chuyện. Đây là kỷ niệm đầu đời của tôi nơi giáo đường xứ Búng mùa Giáng sinh năm ấy.

Thời gian trôi qua, tôi giã từ giảng đường Văn Khoa, xếp bút nghiêng theo tiếng gọi của non sông. Từng mùa Giáng Sinh nơi những tiền đồn heo hút, hướng mắt về phương trời xa xăm nơi có những ánh đèn phố thị, nhớ về cô bé năm nào, không biết bây giờ tóc của cô bé có dài hơn không? Nhớ về mùa Giáng sinh năm đó. Hình như xa xa vọng lại tiếng chuông giáo đường ngân vang đón mừng Chúa Hài Đồng ra đời.

Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời...

Thỉnh thoảng có dịp về phép ngắn ngủi hoặc nhớ ai đó ở ngôi trường cũ của mình, tôi cũng dù dzọt chút ít để mong gặp lại cô bé năm xưa mà tôi đã gặp nhưng không hề biết tên.

Lần đó đơn vị tôi chuyển quân và rất may mắn đơn vị tôi chỉ huy đóng quân ở xã Hưng Định. Hằng ngày tôi hay lên xe ngựa để ra chợ Búng lang thang, nhiều lúc thả bộ một mình từ chợ Búng lên thăm ngôi trường cũ. Ngồi trước hàng lan can đối diện với cổng trường mong chờ giờ tan học, hoặc vào quán nước của Dì Ba làm ly đậu đỏ bánh lọt để nhớ về kỷ niệm xưa lúc còn đi học. Nhiều cô bé trố mắt nhìn tôi giống như người từ hành tinh khác xuất hiện, tôi nghe lén mấy cô bé đó nói về tôi

- Ê! Sao tao thấy ông đó lính tráng gì đâu mà râu ria sồm sàm lại ăn đậu đỏ bánh lọt của tụi con nít…!?

- Ừ hén, trông ổng sao mà buồn cười quá.

- Có đứa nào dám trêu ghẹo ổng hay làm quen đi, dù sao theo tao biết ổng là quan một đó

- Quan một là gì? Là Thiếu Úy đó. Ủa bộ mầy không biết thật sao? Nghe mấy bà chị tao hay bàn với nhau

“Thà rằng chết giữa rừng mai

Còn hơn chết ở trên tay cánh gà”

Trong số những cô gái đang nói lén về tôi, tôi liếc thấy cô bé để mái tóc dài cuốn lọn thả trước ngực: hình như mình có gặp lần nào rồi nhỉ…? Lén nhìn bảng tên màu vàng cô bé ấy. Lát sau các cô bé đứng dậy định trả tiền để trở vào trường học tiếp

- Ông lính đó đã trả tiền cho tụi con rồi.

Nhiều cặp mắt nai ngơ ngác nhìn tôi…

- Tôi hơi đường đột trả tiền mà không xin phép trước, thành thật xin lỗi nha, hẹn gặp lại và chúc các cô học giỏi.

Nhìn đồng hồ thấy còn hơi sớm chưa tới giờ tan học, tôi thả bộ theo con đường đất đỏ bên hông khu nông trại. Những hàng tre theo gió đong đưa, nhìn bên phía phải thấy mấy cô cậu áo Nâu đang cuốc đất, gieo trồng trong giờ thực hành nông trại, tôi chợt nhớ đến cũng trên những mảnh đất nầy mới có vài năm thôi mà tôi hoàn toàn thay đổi.

Lang thang một mình để nhớ về những kỷ niệm cũ của thời áo Nâu ngày xưa ấy.

Tôi trở lại quán nước bên vệ đường, mắt hướng về cổng trường đối  diện chờ mấy em tan học. Ồ! Nhiều tà áo dài đang hướng ra phía cổng trường, cuối cùng tôi cũng bắt gặp được cô bé mà tôi để ý.

Buổi trưa hôm ấy, nắng hanh nhè nhẹ, cô bé đi trước một mình, tôi đi sau hướng về chợ Búng. Ngang qua vườn ương cây Nguyễn ThỊ Chính, tôi bước vội.

- Cô bé ơi cho hỏi thăm một tí được không?

Nghe có người đi phía sau hỏi mình, cô bé hơi lúng túng, chân nầy đá chân kia, kéo nhẹ tà áo dài phía sau, chiếc cặp đang xách trên tay chuyển lên phía trước ngực. Đến ngã ba quẹo trái vào rạp hát Thanh Bình, cô bé đi hơi chậm lại. Tôi tiến lên phía trước đi song song với cô bé.

- Hoàng Yến cho anh được làm quen nha.

- Ủa sao ông biết tên tôi.

- Nhìn bảng tên trên ngực áo đó mà.

Cô bé sải bước vào trong chợ Búng, vì chợ đông người tôi không dễ dàng bám theo cô bé. Cuối cùng cô bé ấy lẫn mất trong đám đông, tôi bị mất dấu.

Trở về đơn vị suốt đêm tôi không ngủ được, mong cho trời mau sáng. Ngày hôm sau, sáng sớm tôi đã ngồi tại quán cà phê cây xoài để chờ cô bé đi học. Lần nầy thì tôi bạo hơn đi song song với cô bé. Để dễ làm quen tôi xưng tên họ và cho cô bé biết tôi cũng là dân cựu NLSBD khóa trước cô bé. Gần tới cổng trường Trịnh Hoài Đức, sắp tới cổng trường mình, cô bé đi chậm lại

- Thôi tới đây đủ rồi, ông… anh… để em đi một mình kẻo mấy đứa bạn thấy là em chết.

Thoáng bối rối, cúi đầu chân bước vội

Khi chợt nhìn bóng ngã sấp chung đôi.

…………

Thế là từ đó tôi được làm quen với Hoàng Yến, những buổi hẹn hò chiều cuối tuần vào quán nước hay vào vườn trái cây. Theo em đi lễ nhà thờ, tôi đang trở thành con chiên ngoan đạo.

- Em còn nhớ mùa Giáng Sinh năm nào anh theo em đi lễ hay không?

- Em nhớ chứ, sao lần đó anh gan quá vậy, không sợ Cha phạt sao?

- Anh chẳng hiểu được, chắc tại tuổi vừa mới lớn thấy người đẹp đi lễ một mình, anh làm gan vậy mà. Chẳng còn bao nhiêu ngày nữa lễ Giáng Sinh đến, lần nầy cho anh chánh thức theo em được không?

- Vâng, em hẹn anh mùa Giáng Sinh nha.

Trớ trêu thay Chúa đã không thương mình, buổi sáng ngày lễ Giáng Sinh đơn vị tôi đã di chuyển đi nơi khác. Tôi xa em từ dạo ấy…

Từng mùa Giáng Sinh đi qua, tôi không thể nào quên được cô bé năm xưa.

"Chúa ơi con tuổi lớn rồi
Mà sao con vẫn nhớ hoài Chúa ơi."
 

Bên ngoài tuyết rơi lất phất, lại thêm một mùa lễ Giáng Sinh trở về…

 

Hai Râu NLSBD
Mùa Giáng Sinh 2021