{jcomments on}
alt
Anh gặp cô ấy ở một buổi tiệc. Cô ấy rất đẹp và nổi bật trong đêm ấy, nhiều người theo đuổi mong muốn cô, trong khi anh rất bình thường, không ai chú ý tới anh.

Vào cuối buổi tiệc, anh mời cô đi uống cà phê. Cô ngạc nhiên nhưng vì lịch sự, cô cũng nhận lời. Hai người đến một quán cà phê rất đẹp. Anh quá sợ sệt bối rối nên không nói gì khiến cô cảm thấy ngại ngùng. Cô định nói với anh, “Thôi, tôi xin phép đi về… ” thì bất ngờ, anh gọi người bồi bàn, “Làm ơn cho tôi một ít muối. Tôi muốn dùng nó cho ly cà phê của tôi.”

Mọi người nhìn anh lấy làm kinh ngạc. Anh đỏ bừng mặt nhưng anh vẫn bỏ muối vào ly cà phê và uống nó.
 
Cô hỏi anh một cách tò mò, “Tại sao anh thích như vậy ?”
 
Anh trả lời, “Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển, tôi thích đi chơi ở biển, tôi thích hương vị biển, nó cũng giống như vị cà phê muối. Bây giờ mỗi lần tôi uống cà phê có vị muối, tôi luôn nghĩ về tuổi thơ của tôi, nghĩ về quê nhà của tôi. Nhiều lúc tôi nhớ quê nhà của tôi da diết. Nhớ ba mẹ của tôi hiện vẫn sống ở đó.”
 
Mắt anh long lanh ngấn lệ khi anh nói và cô gần như cảm nhận được tâm sự của anh. Cô nghĩ đó là cảm xúc thật mà anh có từ sâu tận đáy lòng. Khi một người đàn ông thổ lộ nỗi nhớ nhà của mình, anh phải là người rất mực yêu thương, quan tâm và có trách nhiệm với gia đình…Và cô cũng bắt đầu kể cho anh nghe, kể về quê nhà xa xôi của cô, tuổi thơ của cô và về gia đình cô.
 
Đó là buổi gặp gỡ đầu tiên vô cùng dễ thương giữa hai người, và cũng là sự khởi đầu cho câu chuyện tình đẹp của họ. Họ tiếp tục hẹn hò nhau. Cô nhận ra anh thực sự là người đàn ông có khả năng đáp ứng hầu hết mọi mong muốn của cô; anh có tấm lòng khoan dung, ân cần, ấm áp, cẩn thận. Anh quả là một người tốt, mà trước đây cô đã xuýt lỡ mất cơ hội quen anh, nếu không nhờ vào ly cà phê muối.
 
Rồi câu chuyện của hai người cũng giống như mọi câu chuyện tình tuyệt vời khác. Công Chúa tìm được chàng Hoàng Tử trong mộng, kết hôn nhau và sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi lần cô pha cà phê cho anh, cô bỏ một ít muối vào trong cà phê, vì cô biết đó là cách anh thích.
 
40 năm sau khi anh qua đời, anh để lại cho cô một bức thư, trong đó anh nói:
 
“Em yêu của anh, người anh yêu quý nhất đời. Em hãy tha thứ cho anh, vì anh đã một lần gian dối với em. Đó là lời nói dối duy nhất của anh, về chuyện anh thích uống cà phê muối. Em có nhớ lần đầu chúng ta hẹn hò, vì lúc đó anh quá hồi hộp, khi anh muốn gọi chút đường cho ly cà phê thì anh lại nhầm gọi muối. Sau đó, thật khó cho anh để nói khác đi nên anh đã tiếp tục uống cà phê muối. Anh không bao giờ nghĩ rằng điều lỡ lầm đó lại giúp chúng ta quen nhau. Anh cố nói sự thật cho em nghe nhiều lần rồi, nhưng anh quá e ngại để nói ra, vì anh đã hứa không nói dối em về bất cứ điều gì.
 
Bây giờ anh đang hấp hối, anh không sợ gì cả, vì vậy anh nói thật với em, anh không thích cà phê có vị muối; nó dở lắm. Nhưng anh đã có cà phê có vị muối cho cả cuộc đời anh! Vì anh có em, anh không bao giờ cảm thấy hối tiếc về bất cứ điều gì anh đã làm cho em.
 
Có em ở bên cạnh là hạnh phúc lớn nhất của đời anh. Nếu anh có thể được sinh ra lần nữa, anh vẫn muốn quen em và có em bên cuộc đời anh, dù cho anh lại phải uống cà phê có vị muối."
 
Nước mắt của cô làm đẫm ướt lá thư cô đang đọc. Một ngày nào đó nếu có người hỏi cô, “Cà phê có vị muối như thế nào?” Cô sẽ trả lời, “Nó thật ngọt ngào.”
 
Hãy chuyển câu chuyện này tới mọi người vì tình yêu không để lãng quên mà để tha thứ, không để chỉ thấy mà để hiểu biết, không chỉ để nghe mà là lắng nghe, đừng đánh mất nhau mà hãy giữ lấy người mình yêu.