"Bán cho tôi một bông hồng đi, cô bé!
Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng.”
Tôi ngước lên: “Xin ông chờ tôi lựa.
Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang!”
Khách mỉm cười: “Cô thật tài quảng cáo!
Thế... hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô?”
Tôi bối rối: “Hình như người ta bảo
Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.”
“Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đây nhỉ?”
Tôi lắc đầu: “Thôi, xin biếu không ông,
Một đoá hoa không bao nhiêu ông ạ!
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”
Khách bỗng nhìn tôi, mặt như xoáy lốc.
“Cô bé lầm! Tôi không tặng người yêu.
Thằng bạn thân tuần qua vừa ngã gục,
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu.
Nhưng cô bé phải nhận tiền tôi đi chứ!
Hoa cho không, rồi mẹ mắng làm sao?”
Tôi cúi mặt. “Xin gửi người xấu số,
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào!”
Khách quay đi, áo hoa rừng đã bạc,
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng.
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh:
(“Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên!”)
 
Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh,
Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng.
Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ.
(Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không?)
Chiều hai chín phố phường sao tấp nập
Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau.
Mắt tôi lạc... rồi bỗng dưng bừng sáng;
“Phải anh không? Người khách lạ hôm nào?”
Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng,
Anh đến gần, lời nói cũng reo vui:
“...Sao cô bé... hàng hôm nay đắt chứ?
Có nhớ tôi... hay cô đã quên rồi!
Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ,
Ghé ngang đây xin cô một bông hồng
Và mong cô cho tôi xin lời chúc:
“Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”
Tôi bỗng nghe như tim mình thắt lại,
Gượng tìm hoa, rồi trao tặng tay Người.
Khách nhìn tôi, mắt bỗng dưng dịu xuống,
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:
“- Xin lỗi cô, nếu lời tôi đường đột,
Nhưng thật tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ,
Nhớ thật nhiều... dù chưa được biết tên
Một bông hồng - như hôm nào cô nói:
Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.”
Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng
Sự thật rồi... mà cứ ngỡ đang mơ.
 
Bông Hồng Mùa Xuân
Thơ: Lý Thụy Ý

 

Bài thơ quá hay. Trong sự xúc động của một người lính xin phép tác giả cho tôi được tiếp nối đôi dòng, nếu có điều chi sơ sót xin tác giả Lý Thụy Ý niệm tình tha thứ.

Sựthật rồi… mà cứ ngỡ đang mơ…
...
Khách đã đi…Sao tôi mãi ngẩn ngơ…
Thoáng chợt buồn, hoa tựa hẳn bên tim
Quen làm chi, người khách lạ ven đường
Đêm trăn trở - Tiếng thạch sùng chắc lưỡi.
 
“Lòng tự nhủ...
Người khách lạ chỉ đôi lần gặp mặt
Mắc mớ gì, mình trằn trọc thâu đêm
Nhớ dáng ai, màu áo bạc hoa rừng
Và chẳng biết bao giờ người trở lại…?”
 
Người chợt đến, chợt đi như gió thoảng
Lòng nhủ lòng, trong một thoáng buâng khuâng
Vẫn ngóng trông, vẫn mòn mõi đợi chờ
Hay có lẽ, tại mình hay hoang tưởng.
 
Ngày qua ngày, trong âm thầm lặng lẽ
Trở lại trường cùng bè bạn thân quen
Bài học nhiều sao vẫn mãi lang thang
Ngồi trong lớp, nhưng hồn ngoài cửa sổ.
 
Rồi một ngày, người khách xưa trở lại
Áo hoa rừng bạc phết dáng liêu trai.
Trước cổng trường, ngơ ngác ngóng dáng ai
Đây là thực hay là trong mộng…!?
 
- Này cô bé…còn nhớ tôi không nhỉ…?
- Ô hay nhỉ, Sao anh... Sao ông biết được?
- Có hoa hồng dẫn lối đến thăm em
- Chắc có lẽ… không làm phiền cô bé…!?
 
Đại lộ Duy Tân lá me bay nhè nhẹ
Đường một chiều, e ấp cặp trong tay
Đi bên nhau, len lén ngắm mắt nai
Và mái tóc, làm rối chân người khách lạ.
 
Tạm dừng chân, miệng thì thầm nói khẽ
“ Xin lỗi anh - Ồ không… xin lỗi ông,
Mình phải tạm chia tay
Em chỉ sợ… Mẹ trông em giờ tan học.
 
- Bé đừng lo, anh đã xin phép Mẹ
Hỏi tên trường, giờ học, lối đi ra
Anh đứng đợi, ngóng trông hình bóng bé
Nếu được phép anh mời em ly kem lạnh.
 
Tay chạm khẽ, mùi hương thơm nhè nhẹ
Mắt liếc chừng bảng tên áo của anh
Miệng thì thầm lẩm nhẩm kẻo khỏi quên
Vì em biết ngày mai anh ra trận.
 
Anh ra trận, còn chút gì để nhớ
Nhánh hoa hồng không đủ để em trông
Hay là thôi dắt em đi thăm bạn
Gởi nhánh hồng cho đủ cặp, đủ đôi.
 
Bắt vội chuyến xe lam, hai đứa mình đi thăm mộ
Nghĩa trang buồn, chiều lất phất mưa rơi
Hai hàng dương ủ rũ đứng bên đường
Tiếng gió rít, lời thì thầm ai oán.
 
Đặt nhẹ đóa hồng lên trên phần mộ
Thập tự buồn, làm dấu thánh bình yên
“Nếu linh thiêng, xin chứng giám tấm lòng thành
Cho anh được tránh lằn tên, mũi đạn.”
 
Giã từ bạn, mình trở về phố thị
Đi bên nhau, nhưng chẳng nói được điều gì
Anh chỉ sợ lời chia tay làm bé khóc.
Chỉ trao vội KBC người lính trận.
 
Đêm trở giấc nhìn hỏa châu soi sáng
Thành phố xưa vắng bặt bước chân ai
Ngày qua ngày vẫn sách vở miệt mài
Mong thư lắm: “Anh ơi anh có biết”.
 
Thư anh kể: chuyện đời lính trận
Lắm gian nguy, nhưng cũng lắm tình si
Đêm nằm nghe tiếng đạn rít đường đi
Anh cứ tưởng lời thì thầm của bé.
 
Thư em kể: chuyện đời áo trắng
Chuyện Thầy Cô, chuyện buồn vui của lũ bạn học trò
Chuyện phố phường, lối nhỏ bước chân ai
Chuyện cô bé: hằng đêm nhớ thương Người lính trận.

 

Hai Râu NLSBD

12-2020