altaltXe đạp ơi

Ngày yêu nhau anh thường chở chị đi chơi. Mỗi lần lên dốc của cây cầu dài, chị nép vào lưng anh, thầm thì: "Mệt không anh?" Anh gò lưng đạp xe nhưng vẫn ngoái lại nhìn chị, vừa thở hổn hển vừa mỉm cười: "Có gì đâu em!"

Lấy nhau được vài năm, cũng con dốc ấy, cũng câu hỏi âu yếm, “Mệt không anh?”, không ngoái đầu lại, anh lầm bầm, “Người chứ có phải trâu đâu mà không mệt!”.

Ngồi sau, bất giác chị co rúm người, chỉ mong biến thành chiếc lá, bay đi.


Cổ vật

Gã có sở thích sưu tầm đồ cổ. Quanh năm làm ăn vất vả nhưng gã vẫn chắt bóp để mua từng món đồ nho nhỏ. Có lúc vợ con gã còn phải nhịn miệng để gã mua bằng được “hàng hiếm”. Dần dần gã trở thành người nổi tiếng trong giới sưu tầm cổ vật.

Vợ mắc bệnh nặng, để có tiền chữa, gã quyết định bán món đồ cổ quý nhất. Có người tiếc nói: "Bán rồi làm sao mua lại cho được?!" Gã cười khẽ: "Vợ là cổ vật duy nhất không bao giờ tôi muốn bị mất."

Bước hụt

Anh chị sống với nhau đã lâu. Vui có mà buồn cũng không ít. Cuộc sống cứ nhàn nhạt, bằng lặng trôi qua. Vất vả qua đi, các con đã lớn, đã ra riêng. Một ngôi nhà khang trang, đồ đạc mỗi ngày một mới hơn, đầy đủ hơn. Anh cũng vắng nhà nhiều hơn. Một lần lên lầu vào phòng ngủ, vô tình chị thấy anh đang ngồi đếm tiền, những cọc tiền còn mới. Nhìn thấy chị, bất giác anh xoay người khom lưng che gói tiền… Bước nhanh ra khỏi phòng và đi xuống, chợt chị cảm thấy cầu thang nhà mình nhiều bậc quá!


Sinh nhật

Ba mất, mẹ khốn khó ở vậy nuôi hai con. Chị lấy chồng, ở nhà chỉ còn em với mẹ. Mỗi sinh nhật em, mẹ nấu nhiều thức ăn ngon. Em rủ rê bạn đến ăn uống, xong rồi kéo nhau đi chơi. Mình mẹ lui cui dọn dẹp. Có lần sinh nhật chị, mẹ nấu món ăn chị thích rồi lụm cụm kêu xe tới nhà chị, nhưng vợ chồng chị đã đi ăn nhà hàng.

Hai chị em bàn nhau mua bảo hiểm nhân thọ cho mẹ. Khai hồ sơ, chị em nhìn nhau chẳng ai nhớ ngày sinh của mẹ.