1. Nó

Ba nó bỏ lúc nó còn đỏ hỏn. Mẹ và Ngọai nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất Ngoại. Thiếu hơi Bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái dỗ dành, "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo Bà. Hôm tang Mẹ, thấy Dì khóc nó bảo, "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!", rồi lấy tay đặt lên ngực, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà Dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.

2.  Vòng Cẩm Thạch

Cha kể, Mẹ thích đeo vòng cẩm thạch. Màu cẩm thạch hợp với cánh tay mẹ trắng nõn nà của Mẹ. Mỗi khi Cha định mua tặng, Mẹ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến lúc tay Mẹ sạm đen, Mẹ vẫn chưa một lần đeo. Chị em hùn tiền mua tặng Mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía cười, "Mẹ già rồi, tay run lắm, đeo kẻo bể, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui." Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

3. Quà Lễ Thượng Thọ

Trong năm đứa con của Má, Chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ thượng thọ 70 tuổi của Má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu khách. Chị lặng lẽ đến bên Má, "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn."  Tiệc chưa tan, Má cáo từ về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi, "Sao Má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm Má. Dưới bếp, Má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu Chị mang đến.

4. Con Nuôi

Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé màu tóc khác chính là con nuôi. Một cô bé nói, "Mình biết tất cả về con nuôi đấy."  Một học sinh khác hỏi,  "Thế con nuôi là gì?" Cô bé trả lời, "Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim Mẹ mình, chứ không phải từ trong bụng."

5. Khóc

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều gian truân anh tìm được Mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con... Anh lặng lẽ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay, 40 tuổi đọc tin Mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói, "Tội nghiệp Mẹ, 40 năm qua chắc Mẹ còn khổ tâm hơn anh."