Ê nhóc... xê ra chỗ khác,
Chỗ nầy đây mấy chị nhảy dây.
Cớ sao nhóc cứ theo hoài,
Con trai nghịch ngợm lại lì khó ưa!?
Ê nhỏ... có cái răng khểnh,
Mắc mớ gì bà lại mắng tôi…
Sân trường của phải chung đôi,
Bà nhảy dây được, tôi thời bắn bi.
Con trai thì phải chai lì,
Bằng không con gái khinh khi tụi mình.
Cứ vậy đó, trôi theo ngày tháng
Tuổi học trò những kỷ niệm thơ ngây
Gặp nhau gây lộn dài dài,
Nhưng rồi hai đứa lại hòa với nhau.
Đôi khi răng khểnh lao đao
Nhóc ơi, nhóc hỡi cứu bồ dùm tôi.
Giận thì giận nhưng thương răng khểnh
Giãng nhỏ nghe bài toán, bài văn
Đền ơn bằng những màn ăn
Me xoài, cóc, ổi… ớt cay thấu trời.
Lớn lên nhóc tập làm thơ
Tặng cho răng khểnh làm quà cầu hôn
Ối trời… răng khểnh quá khôn
Thơ văn thì đọc, thơ tình thì không
Làm sao tỏ được nỗi lòng
Khểnh ơi, khểnh hỡi, tình câm dại khờ.
Cuộc đời không giống vần thơ
Hồng hồng, tím tím, một thời nhớ nhung.
Vài hàng gởi bạn tình chung
Khểnh ơi còn nhớ Nhóc nầy hay không?
 
Hai Râu
Kỷ niệm Halloween 31-10-15