Gió lạnh qua song cửa
Đông lại về em ơi
Một mình căn phòng nhỏ
Sao thấy lòng đơn côi!
 
Ngoài sân trên cỏ úa
Lẽ loi chiếc lá vàng.
Như níu mùa thu lại,
Như níu tình dở dang!
 
Người trăm năm còn nhớ
Đến chuyện tình giá băng?
Lòng ai đầy tuyết trắng,
Đưa tiễn người sang ngang!
 
Hình như người đâu biết…
Đông vẫn về thế thôi!
Nhớ thương chi cũng chỉ
Theo dòng con nước trôi.
 
Đông lại về nơi đây
Kỷ niệm xưa vẫn đầy
Xin thôi đừng tiếc nuối,
Xin gởi vào… mây bay!!!
 
Phạm Văn Thế (MS2)