Chị trách em sao không về thăm Chị,
Em đã quên rồi đất Mẹ quê Cha?
Em đã quên hàng dừa xanh lả bóng,
Bên dòng sông màu nước đục phù sa?
 
Em đã quên mái nhà tranh vách đất,
Bao bọc chị em mình thưở bé thơ.
Với những trò chơi cò cò, rượt bắt,
Cùng những tràng cười rộn rả ngu ngơ.
 
Ngày em lớn, em đi vào quân ngủ
Chị ở nhà lo chăm sóc Mẹ Cha
Một vài đám đưa người sang dạm hỏi
Chị nhủ thầm - sẽ chẳng lấy chồng xa.
 
Tàn cuộc chiến, em ra đi biền biệt
Cha Mẹ già cùng Chị nhớ thương mong
Ngày lại, ngày qua – bóng chim tăm cá
Xa cách nhau, ai mà chẳng đau lòng!!!
 
Chị ơi Chị - lòng em đang quặn thắt!
Tình Chị em muôn thưở vẫn không quên,
Tình Quê Hương vẫn ngàn đời bất diệt,
Em phải làm sao khi ơn nước chưa đền!!!
 
Em hy vọng sẽ có ngày trở lại,
Chị em mình sẽ đoàn tụ bên nhau,
Quê Hương mình sẽ ngập tràn Hạnh Phúc,
Người Dân mình sẽ thôi hết thương đau…
 
Phạm Văn Thế (MS2)
Mother's Day 2020