Năm mới về nỗi nhớ thuở ấu thơ
Nhớ áo nâu chợt nỗi buồn sống dậy
Nhớ bài học còn thơm lừng trang giấy
Nhớ ngày xanh lưu bút vội trao tay.

Dòng đời trôi theo năm tháng đổi thay
Bao kỷ niệm phai mờ từ dạo đó
Tuổi mộng mơ tan tành theo cơn gió
Cuốn vào đời bao nỗi nhớ xót xa.

Xuân lại về rồi mùa Hạ cũng qua
Sao vẫn mãi trong lòng ta nỗi nhớ
Vẫn luyến tiếc màu áo nâu một thuở
Ve vẫn sầu phượng đỏ vẫn khôn nguôi…
 
Nhớ Hạ nào quê hương tràn lửa khói
Trai thời chiến tôi phải xếp bút nghiên 
Nhói lòng nghe tiếng nhạc buồn triền miên
Sợ lỡ cuộc tình, sợ rối duyên tơ.

Thư viết rồi tôi lại xé em ơi!
Thư viết rồi mà tôi không dám gởi.
Sợ em thành góa phụ trẻ đơn côi,
Gặp nhau lần cuối phải vờ làm ngơ.
 
Văn Hiền