Năm ấy nhằm một buổi tựu trường
Ngồi chung trên tuyến khách Sài Gòn
Cô bạn lớp mười, tròn mười sáu  
Áo dài em mặc sắc hồng quân. 
 
Cô tiểu thư xinh xắn vô ngần
Môi cười trang nhã thật nên duyên
Thốt lời hoa ngọt ngào chất giọng  
Thân hoa lan tỏa, dạt dào hương
               
Cô tiểu thư ơi, quá dễ thương
Tóc bồng như lượn sóng đại dương
Đôi má cô hồng da khế ngọt
Mắt tròn lóng lánh sáng như gương 
 
Duy chỉ ngồi bên nhau một lần
Về sau không còn dịp ngồi chung   
Những cô bạn gái vây quanh đấy
Nên chẳng làm sao dám đến gần  
         
Chỉ một lần mà mãi tơ vương
Trần gian cũng có phút thiên đường
Chuyến xe Đồng Hiệp nhiều ký ức  
Chở theo mộng ước chặng đường xuân
 
 Từ đó trong tôi, trong trái tim
Tựa như say sóng, tựa nổi chìm   
Tâm trí nhiều suy tư mơ mộng
Làm như đang ngồi cạnh bên em 
 
Và rồi cơn mộng cứ triền miên
Vun đấp lòng tôi một khối tình
Năm tháng dạt dào nguyên cảm xúc
Bao năm lòng vẫn giữ không quên 
 
Chuyến xe Đồng Hiệp bến Bình Dương
Kỷ niệm ngày nào quá thân thương
Tình em chất chứa dầy tâm khảm
Là hành trang đẹp của ngày xuân
 
Này tiểu thư, còn nhớ tôi không
Chuyến xe năm đó đã đi cùng
Bao nhiêu năm tháng chừ nhanh quá
Âu là kỷ niệm quá mênh mông   
 
Nay tôi không biết, quả không tường
Bến xe Đồng Hiệp đã không còn
Người xưa đâu nhỉ nào ai biết
Ra đi biền biệt chốn tha phương  
 
Giờ biết tìm đâu, hỡi người thương 
Quên thì không đặng, nhớ thì vương  
Cánh cánh bên lòng, lòng trăn trở  
Ấp ôm trong dạ, dạ bâng khuâng.
 
Cho đến thu nay, chợt thấy buồn 
Nhìn trang hải ngoại, thấy đăng lên
Rỏ đây mồn một người xưa ấy  
Người cùng trên xe khách Sài Gòn.
 
Cô bạn ngày xưa thuở hoa niên
Rất là duyên dáng, rất dịu hiền
Thức dậy trong tôi niềm luyến nhớ  
Dạt dào ký ức đẹp vô biên.
 
Tôi sống như ngày đầu mến thương
Đi chung  chuyến xe khách Bình Dương
Bến xe Đồng Hiệp bao thân thiết 
Gợi lòng bao tưởng nhớ mông lung.  
              
Cho đến hôm nay mấy mươi năm
Chuyến xe ngày đó khó mà quên
Kỷ niệm dầu không là hoa thắm
Hằn lòng bao khắc khoải triền miên.
 
Nguyễn Văn Bậu