Một chiều nắng rơi miên man
Gió bay tơ nhện giăng giăng
Mây tím dật dờ trôi chậm
Theo cánh chim lẻ tìm đàn
Mây nước muôn trùng vạn dậm
Người bước một lần sang sông
Có kẻ ôm sầu lẻ bạn
Gói niềm đau thương trăm năm
Nỗi buồn biết bao giờ cạn.
 
Người ơi dáng xưa một thời
Tà áo dài nâu hoa khôi
Ra đi vội vàng câm lặng
Có người trông đứng trông ngồi
Nặng nghe ngập hồn trái đắng
Lòng đầy cô đơn bùi ngùi
Gối đầu thương đau năm tháng
Cuộc tình vô vọng ngàn khơi.
 
Chiều nay nhớ lại chiều nào
Buổi xưa hẹn hò đưa đón
Tưởng rằng tình không úa màu
Ngờ đâu tình tàn nhanh chóng
Bạn ơi cánh hồng giờ đâu
Có người dõi theo hình bóng
Hoàng hôn sương chiều rơi mau
Đường về một mình quạnh vắng.
 
Biết nào ai còn nhớ ai
Nhớ chi cho lòng cay đắng
Con đường xưa còn nguyên đây
Xưa đưa em về tan nắng
Bờ rào, ngát hương hoa Lài
Tóc em trải đầy hoa trắng
Nay đường chỉ còn mỗi người
Cỏ hoa ngã vàng thu vắng.
 
Nhớ thời qua lối đường xưa
Hoa giăng nở hồng, xanh, tím
Con đường giờ ngập gió mưa
Bông giấy rụng dầy đan kín
Gió chiều len chiếc áo thưa
Thuyền trăng non nghiêng cạnh bén
Giờ em sắp sửa về chưa
Để anh đưa đò qua đón.
 
Nguyễn Văn Bậu (CN1)