Mỗi năm cứ đến ngày oan nghiệt!
Ta thấy lòng mình thêm đớn đau
Chí lớn tàn phai theo sợi bạc,
Nhìn phía trời Nam giọt lệ trào!
 
Bao giờ trở lại ngôi trường cũ
Ghé lại vườn dâu chỉ một lần
Dĩa cóc, xoài non, vài xị đế
Ngất ngưởng tao mầy đám bạn thân
 
Kể lại nghe chơi thời tuổi ngọc,
Phá phách Thầy Cô cũng nhức đầu.
Cô gái áo nâu, đôi mắt ướt
Không biết bây giờ cô ở đâu?
 
Tháng Tư ôi - Tháng Tư oan nghiệt!
Trời đất âm u dạ thảm sầu!
Tàu đã đưa ta xa đất mẹ,
Tàu đã mang đầy những khổ đau!
 
Trời chẳng thương tình đành mất nước,
Làm thân lưu lạc có gì vui!?
Một nửa đời qua trong tủi nhục.
Một nửa đời kia chắc ngậm ngùi!
 
Bạn bè dăm đứa đi biền biệt,
Mấy thằng ở lại thấy buồn hơn.
Đến lúc mình đi ai đưa tiễn?
Nợ nước còn đây với nỗi hờn!!!
 
Phạm Văn Thế (MS2)