Thầy Cô ơi! bao năm rồi không gặp
Lòng bồi hồi cứ ngỡ mới hôm qua...
Và giờ đây tóc đã bạc sương pha...
Vẫn đầy ấp những yêu thương trìu mến.
 
Dù cách xa nhưng vẫn luôn tìm đến
Để cho nhau những thương nhớ trong đời.
Bạn bè xưa mỗi đứa mỗi phương trời
Mặc đổi thay chất chồng theo dòng tuổi.

Làm sao quên dù cuộc đời trôi nổi
Ôi! một thời... hoa mộng quá đi thôi.
Giờ gặp nhau rộn rã những tiếng cười,
Dù khóe mắt hẳn bao điều trăn trở...

Cười hồn nhiên như chưa lần than thở,
Kể bao miền rong ruổi tháng năm qua,
Kể cho nhau những kỷ niệm ngọc ngà,
Bao kỷ niệm Thầy, Cô, trường lớp cũ...

Kể cho nhau cùng nói cười như rũ ...
Vẫn như là những đứa trẻ ngày xưa.
Ôi! ngày xưa thương biết mấy cho vừa,
Hãy giữ nhé tuổi học trò nông nổi.

Hết khóa này rồi khóa kia tiếp nối,
Của một thời kỷ niệm Tuổi Hoa Niên.
Mấy vần thơ đâu ghi hết nỗi niềm
Ngày gặp lại - Trường xưa - Ôi hạnh phúc!!!
 
Nguyễn Thành Chung (MS2)