Mùa xuân trời dịu mây thưa
Nàng xuân đến rũ đi chùa cầu duyên
Đạp xe qua mấy vạt bưng
Ngắm trời xanh sắc mùa xuân trong ngần
Tóc em ôm sát vai tròn
Áo em nổi bật cành hồng màu nhung
Mà tròn phơn phớt làn sương
Làn môi như cánh hải đường ban mai
 
-o-o-o-o-o-
 
Đèo em lên dốc Suối Dài
Hoa Bòng bòng nở tím hai vệ đường
Tóc em bay giữa nội đồng
Áo em  xen cánh hoa hồng đài trang
Cố leo qua thớt bưng tràm
Bông  tràm thơmtóc của nàng cũng thơm
 
-o-o-o-o-o-
Suối Dài kết dãy hoa hương
Đẹp như tấm lụa trải sông Ngân Hà
Bàn tay em dáng ngọc ngà
Dễ  làm  kiếm khách Kinh Kha xiêu lòng
Bàn tay xui kẽ sang Tần
Băng qua sông Dịch giả hàng năm xưa
Thoáng nhìn màu mắt hoa Mua
Ánh  lên lay láy dòng thơ  trữ tình
Mắt em sóng mắt đoạt hồn
Mắt em sâu kín mênh mông nước nguồn
 
-o-o-o-o-o-
 
Sân chùa một sáng ngày Mùng
Nam thanh nữ tú tưng bừng  áo xiêm
Trời  xuân Én dệt rộn ràng
Cảnh xuân đầy lộc búp Vừng cành Ngâu
Tay tiên mềm mại tóm thâu
Nhặt khoan  gãy sợi đàn bầu bỗng lơi
Chồi non áp  dựa môi tươi
Chồm lên má thắm cấu khơi má hồng
 
-o-o-o-o-o-
 
Say sưa non giấc xuân nồng
Nửa thân ngã tới, nữa phần dựa nghiêng
Nữa phần nương  bạn thuyền quyên
Nữa phần dựa chếch nhánh Vừng chông chênh
Giả như trăm sự vô tình
Để xem cây lặng, gió dừng làm sao
Nên chăng cơ hội bên nhau
Đợi  xem này  tấm lụa đào mấy cân  
 
-o-o-o-o-o-
 
Trời cao nắng dịu gió êm
Nắng xuyên qua lớp mây mềm  hanh hanh
Môi em nhạt dịu màu son
Nhàu nhàu vạt áo, tóc giòn gió lay
Áo anh bung nút nhăn vai
Lưng râm ran hạt mồ hôi  bụi nồng
Sân  chùa  cây cảnh hoang  tàn
Ngâu xơ xác lá trơ cành  oằn thân
Nhánh Vừng tách võ, nhựa  loang
Cành xiêu  lá rụng  héo sần ủ ê
Vườn chùa cảnh trí sởn sơ
Chuông chùa gióng tiếng công phu ba hồi
 
-o-o-o-o-o-   
 
Cổng chùa hoa rụng  tả tơi
Khắp  sân búp héo lộc chồi vướng  chân
Ai tin phúc lộc trời  ban 
Chỉ là mớ xác búp Vừng cành Ngâu
Thế nhân ưa thích cơ cầu
Ngà chùa cũng muốn thu nhiều tiền xu./.
 
Nguyễn Văn Bậu
CN K1