Một lần trường tổ chức đi xa
Hai lớp Mười hai đôi chuyến xe
Thăm Nông Lâm Mục trường Bảo Lộc
Rồi leo lên thẳng xứ ngàn hoa.
 
Em đứng bên này thác Cam Ly
Thiên thần khoác áo Par-de-suy
Hơi sương phơn phớt trùm lên tóc
Tràn thấm môi hồng hoen ướt mi.
 
Em ngồi bên những mãng Phong Lan
Ai biết hoa nào biết nói năng
Hoa nào có tuổi đời mười bảy
Hoa nào trang nhã đẹp vô vàn.
 
Một lần em bước xuống đồi thông
Như bóng tiên nga lạc xuống trần
Nào dám nhìn lâu, tôi chợp mắt
Tai nghe xóc nhạc vỗ bập bùng.
 
Một sáng nắng lùa qua cao nguyên
Những tia nắng trải bóng hoa viên
Em bước vào rừng hoa Đà Lạt
Hoa em lộng lẫy nhất Lâm Viên.
 
Sau chuyến về từ đất Lâm Viên
Tôi như lạc mất nửa phần hồn
Lòng tôi bị cắt thành đôi mảnh
Sinh nhiều u muội mỗi hoàng hôn.
 
Từ ấy trong tôi ngập nỗi buồn
Lạc chân giữa hoang mạc cô đơn
Tim tôi vỡ nứt thành hai mảnh
Tôi sợ đêm dài lắm gió đông.
 
Và tôi chẳng gặp lại mùa Xuân
Còn chỉ mùa thu ngập lá vàng
Thi cử, học hành tôi chả thiết,
Chẳng màng sự nghiệp với công danh.
 
Giữ mãi trong tôi một chút tình
Tim tôi ép một cánh hoa hương
Cành hoa tuyệt đẹp năm tháng ấy
Giữ kín tim tôi mãi lặng thầm.
 
Giờ là cành hồng Cali xa xôi
Là người duyên dáng nhất đời tôi
Kỷ niệm mối tình cao nguyên diễm lệ
Rất đơn sơ mà trang trọng tuyệt vời.
 
Nguyễn Văn Bậu
CN –K1