alt
Nầy cô bé, có chiếc răng khểnh,
Làm của hồi môn, khi lấy chồng.
Cô còn nhớ đến gì không nhỉ...?!
Câu chuyện ngày xưa tuổi học trò.
 
Lúc nhỏ, gần bên, nhà lối xóm,
Chơi trò cút bắt, chơi trò nhảy dây,
Bắn bi, đánh đủa rất tài
Thông minh lém lỉnh, nhưng mà dễ thương
Khi cười má lún đồng tiền
Khi khóc là cả một trời nhớ nhung.
Mỗi lần gặp mặt, mỗi lần run,
Lập cà, lập cập nói không thành lời.
 
Bị em rủa xã tơi bời,
Nhưng sao không ngán, chỉ vì thích em.
Khi xưa tắt lửa, tối đèn,
Chơi trò con nít vui đùa bên nhau.
 
Có lần em phạt tôi đau,
Chỉ vì ngu dại tôn em làm Thầỵ
Em cô giáo, tôi học trò.
Bảng đen em lấy vách nhà,
Phấn trắng không có, em xài thạch cao,
Vẽ trên nề n đất chổ nào,
Em bắt tôi đứng, lát sau phạt quì.
Chỉ vì em bảo tôi lì,
Bài học không thuộc tức thì phạt ngaỵ
Ức lắm đành phải bó tay,
Nuốt cơn tức giận xuống ngay đáy lòng.
"Ði học thì phải cho ngoan,
Không vở, không tập, lấy gì mà nên"
"Thưa Cô đóng kịch rỏ ràng,
Sao Cô nở phạt ngang xương thế nầy"
"Tôi không cho em trình bày,
Chỉ vì tôi đã là Thầy của em"
 
À ra mình bị mắc lừa
Chơi trò cô giáo cho nàng gở thua.
Nhìn mặt thì quá chanh chua
Nhưng sao tôi thích khi đùa với Cô.
 
"Học ngu được ở gần Cô,
Học mà lên lớp, đừng hòng gặp Cô,
Ư ớc gì cứ mãi học ngu,
Kề bên Cô giáo, sao mà thích ghê"
 
Trãi qua bao nỗi sơn khê,
Em Cô giáo nhỏ, bây giờ còn không?
Trách ai đã vội lấy chồng
Bỏ tôi tù tội, ngóng trông đợi chờ.
Nhớ xưa tóc bím, tóc thề,
Nhớ Cô đanh đá, sao thương lạ lùng.
 
Vài hàng gởi bạn tình chung,
Học trò ngày cũ , thương thầm yêu Cô.
Ðèn vàng ngọn tỏ, ngọn lu.
Tình này vẫn mãi, một thời Ngu Si.
 
TN, ngày 23-09-13
Kỷ  niệm mùa Thu tựu trường
HAI RÂU{jcomments on}