{jcomments on}altTrong suốt một năm qua ta cứ băn khoăn, nghĩ ngợi, nhớ điều lành này, việc tốt đẹp nọ mà người khác đã làm cho ta. Nhớ đến bao ân nghĩa mình đã mang canh cánh bên lòng chưa có dịp trả. Nhớ đến những món nợ tinh thần, nợ vật chất chẳng bao giờ đền đáp được. Rồi tất cả những thứ đó nó dồn nén, nó chất chứa ray rức trong lòng ta từ nhiều năm chồng chất bỗng òa về, bỗng vỡ toang ra, tràn ngập tâm tư, làm ta choáng ngợp, bồi hồi vào mỗi dịp lễ Tạ Ơn. Ta làm gì đây? Chẳng biết nói gì! Chẳng biết làm sao cho hợp với bao điều mình ước muốn sẽ thực hiện. Họp nhau nhậu nhẹt, ăn uống, nói lời cảm ơn. Vẫn chưa thấy đủ. Vì cảm thấy nó vu vơ sao ấy. Gọi điện thoại, gửi lời chúc tụng cảm ơn. Sao nghe như vẫn còn thiêu thiếu.
 

Suy đi tính lại, thôi thì, để cho ngắn gọn, ta bèn cảm ơn một chữ “Tình”. Thuở ta còn lang thang đâu đó, mẹ chưa về với cha, ta cảm ơn chữ tình đã nối kết, gắn bó hai người dưng khác họ lại với nhau mà có ta. Tình cha tình mẹ như biển rộng sông dài đưa ta vào đời, qua bao khốn khó, vượt bao gian truân. Ta lớn lên trên con sông dài êm ái đó. Ta thành nhân trong lòng biển cả bao la này. Có anh, có chị, có em. Cảm ơn tình gia đình keo sơn thắm thiết, sống chết có nhau. Ra đời, ta cám ơn tình thầy trò, tình đồng môn, tình bạn hữu, tình xóm giềng, tình đồng đội, tình đồng nghiệp. Tất cả đã góp bàn tay với gia đình mà dự phần tác tạo cuộc đời ta ngày hôm nay. Bước lần vào chữ tình rộng lớn hơn, ta cám ơn tình dân tộc, tình quê hương đã ung đúc, đã ươm ướp tâm hồn ta chan chứa tình yêu sông núi, yêu giống nòi. Tình yêu này mãi mãi không nhạt phai, đã theo ta qua nhiều năm tháng, vỗ về, an ủi ta qua nhiều vùng đất lạ xứ người. Nhờ tình này ta vẫn còn là ta, là người còn cội còn nguồn. Đã không xa lạ với chính mình. Tháng năm dài lang thang trong kiếp lưu vong, ta mất tất cả. Ráng hết sức gom góp, lượm lặt, tâng tiu và bảo tồn những gì còn sót lại như những hạt châu vô giá. Cám ơn Trời Đất ta đã tìm lại tình gia đình toàn vẹn, lưu giữ được chút tình quê hương trong lòng và vớt vát lại tình thầy trò xa xưa, tình bằng hữu đó đây để sưởi ấm lòng lúc lạnh rét, để an ủi tâm hồn bơ vơ lúc về chiều. Tình ơi! Cám ơn tình.

Thảo