{jcomments on}alt
 
Đêm lạnh thầm kêu tiếng Trời ơi,
Sao để thân tôi lắm bụi đời!
Ngoài song cửa, lộ vầng trăng tỏ,
Cùm sắt kêu vang đến lạnh người.
 
Lạnh người, tôi nhớ đến người xưa,
Chẳng biết trăng giờ lặn hay chưa?
Trăng ơi trăng nhớ lời tôi gửi,
Một mảnh tình si đến một người.
 
Thưở ấy tình tôi trót dại khờ,
Một đêm em đến dưới trăng mơ,
Dáng em tơ liễu như ngà ngọc,
Tưới mát hồn tôi đến dật dờ.
 
Đôi mắt em cười trong ánh trăng,
Đưa tay tôi níu lối thiên đàng,
Hương đêm nhẹ tỏa mùi nguyệt quế,
Thơm tóc em mềm bay mênh mang.
 
Tôi thả hồn tôi trong mắt em,
Này em là thật hay là tiên?
Sương đêm mờ ảo, môi đào nở,
Hơi thở nhẹ sầu mối tơ duyên.
 
Em đến rồi đi theo bóng trăng
Ánh vàng khô đọng lúc đêm tan.
Đêm nay đã mấy mùa trăng tỏ,
Còn mấy mùa trăng em có sang?
 
Hoài Hương
Oct 2012