{jcomments on}alt

Tôi đã về thăm bà vào một ngày hè, nắng ấm chan hòa đầy ngoài sân vườn, những con ve sầu đang ca hát inh ỏi trên hàng cây bưởi. Tôi không thấy bà ngồi trên bộ ván gõ như năm nào, tôi bước vào phòng bà, nhìn thấy bà nằm trên giường, tay chân đang co giãn vận động theo sự hướng dẫn của cô y tá. Tôi cất tiếng chào hỏi, bà im lặng rồi quay sang nhìn tôi qua đôi mắt lờ mờ vì bệnh tiểu đường, bà lên tiếng “Có phải Tư dạy học chung với thằng Út mấy năm trước không?” Tôi xúc động không cầm được giọt nước mắt. Tôi đã đi xa bao nhiêu năm trời, mà lần nào đến thăm bà, chỉ cần nghe tiếng là bà nhận ra tôi ngay.

Bà là Mẹ của anh Út, một người bạn thân thiết từ thời còn trẻ; chúng tôi quen nhau khi còn ngồi chung giảng đường Cao Đẳng Nông Lâm Súc. Do khác phân khoa nên lúc đó chỉ là bạn, khi tốt nghiêp, chia tay nhau mỗi người mỗi ngã thế là xong.

Mãi đến gần 5 năm sau chúng tôi mới gặp lại nhau trong hoàn cảnh giống nhau, cả hai đều chuyển sang làm công tác chăn nuôi ở trại heo, và không còn đứng trên bục giảng nữa. Từ đấy, chúng tôi cùng làm việc, cùng sống tập thể tại cơ quan, không được về nhà nếu thủ trưởng trại chưa cho phép, tuân thủ nguyên tắc của trại là “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”. Cuộc sống mới quả là quá thay đổi, tâm trạng tôi bấy giờ thật tệ hại vì nhiều lo lắng, phiền não…Và anh đã đến giúp sức mạnh, thêm niềm vui, thêm tự tin cho công việc hàng ngày của tôi. Anh mang dáng vẻ của con người bình dị, tay luôn cầm điếu thuốc rê vo tròn bập bập trên môi, miệng luôn có nụ cười hiền hòa, và biệt tài của anh là pha cà phê thật ngon, thỉnh thoãng chúng tôi cùng ngồi uống cà phê tâm sự…Từ đó chúng tôi trở thành bạn thân với nhau. Lúc có thời gian nghỉ, chúng tôi về thăm gia đình anh, và nơi ấy tôi đã nhìn thấy mẹ anh. Ở bà là hình ảnh bà Mẹ Việt Nam đúng như nhạc sĩ Phạm Duy đã viết: “Mẹ Việt Nam không son không phấn, Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn, Mẹ Việt Nam không mang nhung gấm, Mẹ Việt Nam mang tấm nâu sòng…” Nhìn những đứa con hiền hòa, ưu tú của bà mà tôi biết được tấm lòng của người Mẹ là thể nào.

Mẹ ơi! Cho con được gọi một tiếng Mẹ, về thăm Mẹ rồi con lại đi. Có biết bao điều muốn nói cùng Mẹ, ở nơi xa con luôn nhớ về Mẹ. Cầu xin ơn trên ban phước lành và sự bình an cho Mẹ.

Kính gởi về Mẹ bài thơ của nhà văn Đỗ trung Quân. Trong những dòng thơ nầy có mang chút tâm tình của con gởi theo đó, và xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ.

 

Mẹ,

Con sẽ không đợi một ngày kia

Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoãng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua

Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

Ai níu nỗi thời gian?

Ai níu nỗi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn

 

Con sẽ không đợi một ngày kia

Có người cài cho con lên áo một bông hồng

Mới thảng thốt nhận ra mình mất Mẹ

Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

Hoa đẹp đấy; cớ sao lòng hoãng sợ

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của Mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho Mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

Đau khổ-chia lìa-buồn vui- hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

Ta quên mất thềm xưa dáng Mẹ ngồi chờ

Giọt nước mắt già nua không ứa nỗi

Ta mê mãi trên bàn chân rong ruỗi

Mắt Mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

 

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

Mấy kẻ đi qua

Mấy người dừng lại?

Sao Mẹ già ở cách xa đến vậy

Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

Ta vẫn vô tình

Ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…

Con đã bao lần dừng lại trên phố quen

Ngã nón chào xe tang qua phố

Ai mất Mẹ?

Sao lòng con hoãng sợ

Tiếng khóc kia bao lâu nữa

Của mình?

 

Bài thơ nầy xin thắp một bình minh

Trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối

Bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày

Sẽ tới

 

CN

Mothers’Day 2012