Nội chồng mà tưởng Nội mình
Nghe tin Nội mất mà mình buồn sao.
Cả tuần lòng vẫn chao đao
Xót xa tiễn Nội đi vào Tây Phương.
Phật Bà đưa lối dẫn đường
Về nơi vĩnh cửu, thiên đường từ đây.
Nội tôi dáng nhỏ, thân gầy
Bao năm lam lũ, bao ngày ruộng nương.
Cuộc đời gắn với tược vườn
Tuy nghèo vật chất, tình thương dạt dào.
Chín chín năm có là bao
Tựa như một giấc chiêm bao xa vời
Bốn mươi năm của đầu đời
Lo con ăn học, nên người thành danh.
Bấy năm cực khổ đã đành,
Ngỡ rằng con đã công thành từ đây.
Nào ngờ thế sự đổi thay,
Con về tay trắng, mẹ này cưu mang.
Tình yêu Mẹ vẫn chứa chan
Lo con cùng cháu không than một lời.
Ôi thương Nội quá Nội ơi! 
Chắc chiu, tiện tặn cả đời bao dung
Có ai nghĩ cảnh Nội từng?
Sáu mươi năm sống tối bưng đèn dầu
Sáu lăm là tuổi về hưu,
Mà sao Nội vẫn chịu nhiều chông gai.
Gót dầy, tay đã cứng chai 
Vẫn không chịu nghĩ, vẫn hoài việc thôi.
Vẫn mình bươn chải với đời,
Và dang tay giúp mọi nơi ai cần.
Sướng chăng là những năm gần
Khi con yên ổn, Nội mừng lắm luôn.
Ngày cơm ba bữa rất thường 
Giản đơn, đơn giản, không phường se sua.
Thiệt trong đời Nội vẫn chưa 
Du hành đây đó, vui chơi khắp trời.
Gần trăm năm, kiếp của Người
Bể dâu cam chịu, mỉm cười ra đi.
 
Vanessa Trần Bảo Chi