alt

"Nào về đây ta họp mặt cùng nhau, cuộc đời vui sướng có lúc nào thảnh thơi . . . "

Bài hát được mọi người họp ca để mở đầu đêm lửa trại tại nông trại của Thầy Nguyễn Ngọc Ẩn đã xé tan màn đêm tịch mịch và im vắng, bắt đầu giây phút hội ngộ của những mái đầu đã bạc trắng theo thời gian. Những trò chơi, chuyện kể, những tâm tình nhắc lại của kỷ niệm một thời ÁO NÂU xa xưa dưới mái trường NLSBD yêu dấu, những bàn tay nắm chặt lấy nhau tạo thành một vòng tròn thân ái giữa Thầy và Trò. Không gian dường như lắng đọng, đưa mọi người trở về vùng ký ức tưởng đã quên lãng theo vòng xoáy của cuộc đời nơi phương trời nào đó mà những mãnh b i thời gian đã vô tình che lấp. Ôi! còn giây phút nào thắm thiết hơn khi những cánh chim NÂU đã tìm về được tổ ấm.

Dưới tài quản trò sôi động, hai bạn Hai Râu và Nguyễn Văn Có đã đưa tất cả trở về vùng kỷ niệm của thập niên 69-71. Nơi đó có những đêm lửa trại tại trường, những căn lều, cổng trại được làm bằng những ngọn tre, những cành lá dừa trang trí cho từng cấp lớp. Đê m nay, t ng bài hát được hát lại, vài trò chơi nho nhỏ mang những tiếng cười dòn tan như đã xóa đi những dấu nhăn hằn trên trán. Tất cả đã quên đi tuổi tác của mình.

"Anh em ta về cùng nhau ta sum họp nầy, 1 2 3 4 5
Anh em ta về cùng nhau ta sum họp nầy, 5 4 3 2 1. . ."
 

Từng lời hát ví như những chuyến xe đưa ta tìm về quá khứ, nơi mà chúng ta đã có một thời để thương và để nhớ:

Ngày xưa chung lớp, chung trường
Chung ngôi nhà trọ, chung đường ta đi
Chung nhau vào những mùa thi
Chung màu mực tím một thời áo NÂU
 

Những khúc củi được chuẩn bị cho đêm lửa trại đã sẳn sàng, tiếng gọi lửa vang lên giữa đêm trường thanh vắng gợi cho chúng ta nhớ những lần cắm trại ở trường, ở tỉnh cùng các trường bạn hay của các đoàn Nông Gia Tương Lai tại Vũng Tàu và trên mọi nẽo đường đất nước.

Ðêm nay ngọn lửa được đốt lên không phải là sự tình cờ bừng cháy của những thanh gỗ vô tri vô giác, mà là niềm ấp ủ trong suốt hai năm qua của bạn Nguyễn Văn Có, muốn đốt lên ngọn lửa từ những trái TIM nồng cháy, những thôi thúc, nôn nóng, đợi chờ từng giây, từng phút, từng ngày, để chào đón những cánh chim Nâu lạc bầy từ khắp bốn phương trời về đây hội tụ. Lửa hãy bùng cháy lên từ những tâm hồn viễn xứ, xua tan đi bóng tối của cuộc đời, mang về những hơi ấm, tình thương đong đầy cho nỗi nhớ.

Trò chơi nho nhỏ ''Kết thân - kết thân" gợi lại kỷ niệm thời đi học. Có một ai trong số đó mượn trò chơi nầy để kết thân với người mình yêu thích, và có lẽ họ đã nên duyên vợ chồng. . . !? Lần nầy trò chơi được lập lại và anh chàng "nầy nọ, các cái… " vi phạm luật trò chơi, Lưu Xẽn, đành chấp nhận bị phạt qua điệu vũ hoài niệm về quá khứ; dù mang cái bụng hơi quá khổ nhưng khi múa Lưu Xẽn vẫn còn yểu điệu như ngày nào. Quả là danh bất hư truyền và làm cho bà con một trận cười bể bụng. Riêng bạn Bạch Yến phạm lỗi trò chơi đã hoài niệm về câu chuyện cũ của mình bằng gi ng nói xúc đông: "trong lớp học, tôi không phải là một học trò dỡ, nhưng không biết tại sao tôi luôn bị hai trứng vịt tổ bố của môn Mục Súc, thôi thì lấy sỡ đoãn chống sỡ trường “lấy chồng sớm. . . .", cho nên phải giã từ lớp học, Thầy Cô bạn bè.”

Ngày mai mình phải xa trường
Xa Thầy, xa Bạn trong niềm tiếc thương
Mai sau trên vạn nẽo đường
Có ai còn nhớ đến mình hay không. . .?
 

Cuộc vui nào cũng phải tàn, có chăng mình đã giữ được những gì cho kỷ niệm. . .

"Cầm tay trong phút chia ly, bạn ơi vui ra đi, bạn ơi vui đi, gian khổ ta không nề, luôn nhớ nhau trong đời, từ nay cách chia, từ nay cách chia".

Hai Râu
Mùa Hội Ngộ - San Diego, July 2013